<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" version="2.0"><channel><atom:link rel="hub" href="http://tumblr.superfeedr.com/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"/><description>tháng 10/2010, mình được dự chương trình STEP@TUAT, tại Tokyo University of Agriculture and Techonology, trang blog này ghi lại những khoảng khắc và thời điểm mình ở nước Nhật, để xem 1 năm có bao nhiêu chuyện sẽ đến, có bao nhiêu chuyện thú vị :)</description><title>--Diary in Japan-- 日本の日記</title><generator>Tumblr (3.0; @minhho)</generator><link>http://minhho.tumblr.com/</link><item><title>Những thói quen mới khi sống một mình</title><description>&lt;p&gt;Với những ai đã từng sống một mình xa nhà, thì hẵn đã trải qua nhiều cảm giác khác nhau, phần nhiều sẽ là những khó khăn bởi lẽ mọi thứ đều phải một tay mình tự lo. Nhưng có lẽ sẽ là nối dối nếu phủ nhận sống một mình có những điều rất thú vị của riêng nó. Một trong những chuyện đó là tự mình hình thành nên những thói quen rất mới, rất &amp;#8220;tôi&amp;#8221; mà mỗi người mỗi khác.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Lý do có lẽ vì khi sống chung với gia đình, mình phải gò cuộc sống của mình, phân chia sinh hoạt của mình sao cho hợp lý với người khác, và dĩ nhiên có những lúc mình làm những chuyện cho người khác hoặc người khác làm những chuyện cho mình (nấu ăn, quét nhà chẳng hạn). Và do đó cách sống hoặc thói quen sinh hoạt cũng thay đổi sao cho nó hòa nhịp, đồng điệu cùng người khác.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhưng khi sống một mình, chuyện đó hoàn toàn khác.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Bạn có cuộc sống của riêng bạn, không ai tác động đến sinh hoạt hằng ngày của bạn. Bạn có thể đi ngủ hoặc thức dậy tùy lúc nào bạn thích hoặc nấu ăn lúc nào bạn muốn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Riêng tôi, tôi nhận ra mình đã hình thành nhiều thói quen khác xa lúc sống với gia đình từ lúc nào không biết.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;em&gt;- Cafe sáng: &lt;/em&gt;Bây giờ không hiểu sao khi thức dậy, điều đầu tiên làm là nấu nước pha cà phê. Quả thực, không biết từ khi nào thói quen uống cà phê bắt đầu hình thành, lớn dần, và trở nên một phần không thể thiếu trong mọi bữa sáng. Cafe sáng không đơn giãn là việc &amp;#8220;bón&amp;#8221; cafein để làm việc tỉnh táo hơn, mà nó còn mang lại cảm giác tận hưởng cuộc sống; tôi không thích thức dậy là hối hả lao vào công việc ngay, cho nên cafe sáng giống như một thứ &amp;#8220;thư giãn&amp;#8221; trước khi bắt tay vào ngày mới. Có thể nói là, rất tuyệt.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://thelandthatuglyforgot.com/wp-content/uploads/2011/02/steaming-hot-coffee-cup.jpg" width="714" height="1022" alt="Cafe sáng là một trong những điều mà mình thích nhất"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;- &lt;em&gt;Làm việc = tập trung + trà + bánh quy: &lt;/em&gt;Đúng là đôi khi làm việc gì đó đòi hòi tập trung cao độ, nhiều người có những thói quen khác nhau để giữ mức độ tập trung đó. Nhưng với tôi khi viết báo cáo, bánh quy với trà là thứ không thể thiếu. Không biết như thế nào nhưng tôi nghĩ, để tập trung tốt thì đôi khi cần cái gì đó trong miệng để nhai (dĩ nhiên là phải ngon), nhứt là khi làm việc với máy tính và hoạt động đòi hỏi việc tra cứu nhiếu. Nếu không có cái gì đó nhai khi làm việc, thì việc mà tôi hay làm là ngáp, dĩ nhiên, rất mất tập trung. Tuy nhiên khi học thì việc ăn có thể làm mất tập trung cực kỳ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://2.bp.blogspot.com/_-hiqozUcI9U/S8jFtGGLZjI/AAAAAAAACYc/KShsK8Sx3uM/s1600/rdtc3.jpg" alt="Hai món này giúp đầu óc tập trung cao độ" width="600" height="600"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;- &lt;em&gt;Get stressed: &lt;/em&gt;Vâng, nghe thì hơi điên nhưng khi sống một mình, tôi dễ bị stress hơn khi sống với gia đình. Không biết là do công việc bên đây áp lực nhiều hơn hay thực sự do sống một mình dễ bị stress, nhưng quả thực nhận thấy rằng áp lực và căng thẳng là chuyện thường ngày xãy ra. Cũng từ đây tôi mới nhận ra rằng, khi bị stress hoặc áp lực đến phát mệt thì cái tôi thèm là thứ gì đó có cồn. Không biết giải thích tại sao nhưng chuyện này là có thật; có thể điều này cũng có ở những người khác vì thấy trên film khi căng thẳng họ cũng hay uống. Nhưng phải công nhận một điều là, sau khi giải quyết được một vấn đề gây căng thẳng, phía sau nó là một cảm giác tuyệt vời của việc trút bỏ được gánh lo, đây là một trong những cảm giác tuyệt vời nhứt của những cảm giác tuyệt vời.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://2.bp.blogspot.com/_iqqCpbrQZnk/TOnAjpJVuuI/AAAAAAAAADA/yAZhm7DtsqI/s1600/stressed-cats-5341.jpg" width="375" height="395"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;- &lt;em&gt;Thức khuya: &lt;/em&gt;Có một chuyện tôi không thể kiếm soát được, đó là chuyện thức khuya, thường trung bình là đến 2 giờ đêm. Chuyện này rất có hại vì thức khuya dẫn đến đủ thứ rồi loạn về hormone, sức khỏe và nhiều cái khác nữa. Đây là thói quen tôi muốn từ bỏ nhưng nhận thấy rất khó. Thói quen này liên quan mật thiệt đến Yahoo Messenger, Facebook và Youtube.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://i2.listal.com/image/2266309/936full-don't-let-the-pigeon-stay-up-late!-cover.jpg" width="936" height="868"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;- &lt;em&gt;Cuối tuần hưởng thụ: &lt;/em&gt;Có lẽ xuyên suốt một tuần mài mặt trên phòng thí nghiệm hằng ngày, hầu như từ sáng đến tối nên lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi. Cho nên đến cuối tuần là quả thực chỉ muốn tận hưởng và chả muốn làm gì hết. Đơn giản đây là ngày mà mình có thể xem phim tẹt ga hay dậy muộn vô hạn định. Hôm nọ vừa phát hiện bài hát &amp;#8220;The Lazy song&amp;#8221; của Bruno Mars, 10 phần thì cũng 9 phần giống ngày cuối tuần của mình.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;-&lt;em&gt;Thời gian trên Internet: &lt;/em&gt;Có lẽ vì ai cũng có nhu cầu giao tiếp xã hội, mà sống một mình thì nhu cầu đó càng tăng gấp bội, và Internet là cầu nối giúp mang mình đến thế giới bên ngoài. Cho nên mình nhận thấy hầu hết thời gian của mình bỏ ra đều với máy vi tính (có khi hơn 10 tiếng một ngày, cộng việc đọc tài liệu trên lab và đọc tin mỗi tối). Hậu quả là giờ mắt tăng độ thấy rõ, và lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi do dành quá nhiều thời gian ngồi máy và suy nghĩ.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Còn nhiều thói quen khác nữa mà hiện thời bây giờ chưa thể nhớ ra. Nhưng thú thật thì mình thích cuộc sống một mình như bây giờ, có phần hơi tẻ nhạt nhưng đây là một cuộc sống tự do tự tại. Khi về nước có khi mình cũng sẽ mang vài thói quen về theo. &lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/9837655775</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/9837655775</guid><pubDate>Tue, 06 Sep 2011 01:36:00 +0900</pubDate></item><item><title>Photo</title><description>&lt;img src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_lmf52wKmFD1qdk8wuo1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/6282242524</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/6282242524</guid><pubDate>Tue, 07 Jun 2011 20:54:33 +0900</pubDate></item><item><title>Mình có thực sự hiểu mình hay không</title><description>&lt;p&gt;&lt;span&gt;
&lt;p&gt;Như vậy là cũng còn không đầy 3 tháng nữa là mình về nước, khoảng thời gian qua nhiều khi thấy thật dài mà lắm lúc cũng thấy như tích tắc. Ít ra thì cho đến bây giờ Tokyo làm mình nhận thức ra được nhiều thứ.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Thứ nhất, con người ta phải gắn cuộc đời mình với việc mà mình thích và đam mê. Không gì có thể tọng cho mình một đống năng lượng và làm cho bộ não mình luôn suy nghĩ đến nó ngoài việc mà mình thực sự thích thú.  (Điều này chắc cũng giống với người yêu :D) Sống với cái mình ko thích giống như cưới người mình ko yêu, chỉ là gắn gượng để giữ hòa khí, thậm chí có người nghĩ tới việc về nhà là thấy mất hết sinh lực. Công việc cũng vậy.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Thứ hai, thời gian là thứ vô cùng quý giá, con người ta hơn thua nhau là ở chỗ tận dụng thời gian và đầu tư hợp lý. Điều này có lẽ giống ở kinh tế, thời gian là vốn, người thành công là người biết tận dụng nguồn vốn và sinh lợi nhuận tối đa. Trong trường hợp này vốn là thời gian và lợi nhuận là thành quả hoặc kỹ năng hoặc kiến thức mà mình tiếp thu được. Nếu hào phóng vung vãi vốn vào các khoảng đầu tư vô bổ thì sẽ lỗ. Ngược lại nếu đầu tư thích hợp thì sẽ sinh lợi lớn, và đã có lợi nhuận thì tiếp tục bổ vốn vào thì lợi nhuận càng tăng, hay có thể liên tưởng một khi đã acquire được một vốn kiến thức ở một lĩnh vực nào đó thì càng về sau, mình càng có thể tiếp thu nhanh hơn, nghĩa là vốn bỏ ra sẽ thu nhiều lợi nhuận hơn lúc đầu. Tuy nhiên phải luôn tỉnh táo và không khi để &amp;#8220;vốn&amp;#8221; của mình láy sai mục đích.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Thứ ba, sự đố kỵ nghĩa là khinh người khác khi thấy nhược điểm của họ và ganh người khác khi thấy ưu điểm của họ. Kết quả trong chuyện này là mình luôn là kẻ thua cuộc. Nên tập trung vào việc mình làm được gì và phải luôn hoàn thiện khả năng của mình.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Thứ tư, không bao giờ nghĩ &amp;#8220;không thể&amp;#8221;. Mọi thứ luôn là &amp;#8220;có thể&amp;#8221; mặc dù sự thực nó có là không thể đi nữa. Nếu nghĩ đến mặt trăng thì mình có thể đi đến vũ trụ, nếu nghĩ đến cái nóc nhà thì mình luôn ở dưới đất. (đọc được trong sách của Adam Khoo)&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Thứ năm, bản-thân-mình-luôn-tệ-hại, thực sự là vậy, mình có thể làm được vài thứ, nhưng các thứ mình làm được đều có người khác có thể làm giỏi hơn mình rất nhiều. Tự mãn nghĩa là tự thắt thòng lọng vào cổ. So với người nông dân mình tệ hại bởi vì họ có thể đào ao, tát nước nhanh hơn mình rất nhiều lần, nghĩa là công việc họ hoàn thành hiệu quả hơn mình rất nhiều. Với bạn cùng lớp, nó học thuộc lòng giỏi hơn mình. Con trai thì nó giao thiệp, biết cách tiếp cận với người khác tốt hơn mình (nói chuyện trong lúc nhậu cũng là một nghệ thuật, mình tệ vụ này)&amp;#8230;.hơi tiêu cực, nhưng thực sự mình thấy mình tệ hại và thua người khác trong nhiều mặt thực :(&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Thứ sáu, nếu mình làm gì thất bại, nghĩa là mình sai. Không thể đổ lỗi cho hoàn cảnh hay người khác dù bất kì tình huống nào. Vì cho dù có yếu tố ngoài tác động đi nữa thì trong con mắt người khác mình cũng đã thất bại. Bill Gates cho rằng không ai quan tâm tới lòng tự trọng của bạn, mà họ chỉ quan tâm bạn làm được gì. Mình thấy là đúng, tuy nhiên mình nghĩ con người ta cũng không thích quan tâm đến lý do bạn thất bại. Thất bại nghĩa là kém. Bởi vì trong cuộc sống ai cũng bị chi phối rất nhiều bởi yếu tố bên ngoài, người thành công là người biết handle các yếu tố đó và đến đích, kẻ thất bại là thành phần còn lại ở phía dưới. &lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Thứ bảy, nhận ra rằng đam mê của mình là kiếm tiền và xài tiền. Mà có lẽ xài tiền là lý do lớn lao hơn. Không thể nào phủ nhận mình không có khả năng say &amp;#8220;no&amp;#8221; và cưỡng lại được một vài ham muốn không cần thiết để tiết kiệm tiền. Tiết kiệm tiền với nguồn thu ít ỏi như bây giờ quả là khó, cho nên mình phải làm ra nhiều tiền để có thể xài và tiết kiệm :D&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Thứ tám, thứ chín, thứ n&amp;#8230;.từ từ nhớ ra. Tuy nhiên thực sự nghĩ là, mình biết thêm nhiều điều về thế giới rất có lợi, tuy nhiên mình biết thêm nhiều về bản thân của mình thì càng có lợi hơn. Vì nó sữ hướng mình đến mục đích sống mà với mình là ý nghĩa của cuộc đời mình. Một cuộc sống vô nghĩa cho dù mình có ở vị trí mà nhiều người ước ao đi chăng nữa, nó cũng không phải là mình. Mình chỉ có một cuộc đời, cho nên mình phải sống sao cho lúc không đi nỗi nữa, mình cũng không phải hối tiếc vì đã bỏ phí cả cuộc đời. (hơi cá nhân chủ nghĩa)&amp;#8230; &lt;/p&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/6280963292</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/6280963292</guid><pubDate>Tue, 07 Jun 2011 19:21:25 +0900</pubDate></item><item><title>HDR at Fuchu no Mori</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_lm9bs1WwUN1qdk8wuo1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;HDR at Fuchu no Mori&lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/6170352003</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/6170352003</guid><pubDate>Sat, 04 Jun 2011 17:33:37 +0900</pubDate></item><item><title>My Cherry</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_lm7pukfh7a1qdk8wuo1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;My Cherry&lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/6139506400</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/6139506400</guid><pubDate>Fri, 03 Jun 2011 20:42:00 +0900</pubDate></item><item><title>Đêm không ngủ</title><description>&lt;p&gt;Không có ngủ không phải vì ta không có ngủ&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mất ngủ, Mở mắt ta thức cả đêm rồi&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ung dung giường ngủ ta ngồi&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhìn mái nhà, nhìn tường, nhìn thẳng&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="382" width="363" src="http://mrtopp.com/wp-content/uploads/2009/09/insomnia.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ôi cuộc đời, sao mà ngất ngưỡng thế, ta nghe hết album của Mỹ Tâm, hết các album của Lê Hiếu, hết các bài hát của Trần Lê Quỳnh&amp;#8230;rồi ta đếm từ 1 đến 1xxx, bao nhiêu cách không cách nào để có thể tự ta dìm ta vào giấc ngủ được. Vậy thì thứ gì đã cướp mất giấc ngủ của ta?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thêm một trải nghiệm mới trên đất Nhật này,cho dù trải nghiệm không mấy đẹp đẽ. Một đêm mất ngủ đủ để mình suy nghĩ quá nhiều chuyện, mà chuyện suy nghĩ lớn lao nhất là Không-bao-giờ-uống-cà-phê-lúc-5-giờ-chiều, vì đôi khi cà phê tác dụng mạnh đến nổi nó có thể cướp đi giấc ngủ của bạn mặc dù hơn 12 tiếng đồng hồ sau đó, và trẻ-em-thì-không-nên-uống-cà-phê, và ta vẫn còn là trẻ em.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Cũng có thể ta lo nghĩ quá nhiều chăng? Cuộc sống sau này của ta có thật sự sung túc như ta hay mơ mộng không? 30t ta sẽ ở đâu? Làm gì? Trong ví có bao nhiêu tiền? Hay là&amp;#8230;ta có tiếp tục được đi du học ko? Mà nếu đi sẽ là đi đâu? Rồi&amp;#8230;rồi&amp;#8230;rồi&amp;#8230;.nếu bộ não đã chịu suy nghĩ thì suy nghĩ cứ việc trôi hết việc này đến việc khác, có cảm giác như ta không thể nào làm chủ chính bộ não của mình nữa. Một đêm mất ngủ, những suy nghĩ trôi qua rồi đến những hình ảnh, cuộc đời được chiếu lên lúc nhanh, lúc chậm, lúc là ký ức, lúc là chuyện viễn tưởng, lúc là chuyện yêu đương&amp;#8230;một đêm mất ngủ, cho ta quá nhiều thứ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhưng thử nhìn lại xem, hôm qua ta đã làm gì&amp;#8230;.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thức dậy vào lúc 11:00&amp;#160;sáng, ăn ngủ cốc, facebook, đọc báo, học tiếng nhật&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;1:00 ăn cơm trưa&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;4:00 ngủ trưa&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;5:00 thèm cà phê quá đỗi, uống cà phê&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;11:00&amp;#160;pm ăn tối&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;3:00 cố gắng ngủ&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;4:00 cố gắng ngủ&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;5:00 viết blog&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chà, sao ta có cảm giác có gì đó không ổn với thời gian biểu cho lắm. Như vậy chuyện mất ngủ có hợp lý không nhỉ?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Bi giờ thì làm gì đây?????&lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/5167838246</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/5167838246</guid><pubDate>Wed, 04 May 2011 05:13:29 +0900</pubDate></item><item><title>Du Học và môi trường quốc tế</title><description>&lt;p&gt;Tối hôm qua có một bữa tiệc đứng nho nhỏ ấm cúng với CLB Giao Lưu Quốc Tế, thành viên tầm toàn tuổi 19, 20, đa phần là sinh viên năm Nhất và năm Hai. Trong đó có một giáo sư người Nhật, xuất hiện có phần hơi tách biệt vì ông là người lớn tuổi nhất trong buổi tiệc, nhưng nhìn bộ dạng của ông thì thấy rõ ông là một người điềm tĩnh và từng trãi, phong cách một người Nhật có pha tính quốc tế.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Do đây là một buổi tiệc giao lưu quốc tế, phần tự giới thiệu là một điều hiển nhiên, tuy nhiên khi đến phần tự giới thiệu của mình, tôi nghĩ đó là phần tự giới thiệu hay nhất và đáng được tập trung nhất vì ông giới thiệu rất ít về bản thân nhưng nói nhiều về suy nghĩ của mình với việc du học và sinh hoạt trong môi trường Quốc Tế (mình luôn thích nghe những người có kinh nghiệm và kiến thức nói về quan điểm của họ).&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Theo lời ông, ông đã thấy có một sự thay đổi lớn lao giữa thế hệ của ông, lúc ông ở tầm tuổi 19-20 và thế hệ của những sinh viên Nhật Bản trẻ bây giờ. Ông có một ước mơ rất lớn thời thanh niên, đó là rất muốn được du học, và hơn nữa, ông từ rất trẻ đã nhận ra rằng, sống và học tập ở một quốc gia khác, một nền văn hóa khác mang lại nhiều thay đổi to lớn cho một thanh niên. Ông cho rằng nước Nhật là một đất nước nhỏ bé và tách biệt giữa biển khơi, con người cần phải có những lối suy nghĩ phong phú hơn, và những lối tư duy đó được học hỏi và phát triển từ những du học sinh học tập ở quốc gia khác. Con người ông đã hoàn thiện hơn, suy nghĩ ông đã trưởng thành hơn sau khi ông đến học ở Havard. Theo quan điểm của ông, sự đa dạng về tư duy, những kiểu suy nghĩ khác nhau để tiếp cận cùng một vấn đề từ những nền tảng văn hóa khác nhau là hết sức cần thiết để học hỏi. Và ông khuyến khích việc học tập ở một quốc gia khác.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Về khoảng giao lưu quốc tế mà nói, sinh viên trẻ tuổi Nhật Bản và sinh viên Việt Nam có rất nhiều điểm tương đồng, và hết sức giống nhau.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Đó là có những người trẻ rất thích giao lưu với những người bạn đến từ các quốc gia khác. Tôi thấy ở những buổi tiệc quốc tế, có những gương mặt rất quen thuộc và xuất hiện rất nhiều. Một vài người đến đây có lẽ vì muốn luyện thêm tiếng Anh, một vài người thích sự thú vị từ chuyện trò với sinh viên các nước khác. Tôi cũng đã từng đến các buổi tiệc Quốc Tế ở VN (đa phần là party của Mỹ), và giờ ở Nhật. Từng là chủ nhà và từng là khách. Có thể nói các buổi giao lưu này là một hoạt động hết sức thú vị và bổ ích, vì qua những buổi tiệc này,những sinh viên đến từ các nước khác sẽ biết thêm về văn hóa nước mình đang học tập, và những sinh viên chủ nhà có thể rèn luyện thêm tiếng Anh và kết bạn bè với các sinh viên nước ngoài, nơi có những người có những kiểu suy nghĩ và văn hóa giao tiếp hết sức mới lạ, hơn nữa, việc du học có thể sẽ nãy sinh trong suy nghĩ của một vài người.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hai là, có những cá nhân hơi rụt rè và nhút nhát. Cũng giống như nhiều người tôi gặp ở Việt Nam, trong buổi tiệc hoặc trong lớp học, họ chọn cách im lặng và lắng nghe thay vì phát biểu hoặc tham gia nói chuyện. Có nhiều người nếu không bắt chuyện với họ thì họ sẽ ngồi im ru và nhìn xung quanh. Trong lớp học cũng vậy, tôi dự một lớp học của các sinh viên năm Nhất và năm Hai về ANh Văn Giao Tiếp, chúng tôi là sinh viên quốc tế được mời dự. Nhận thấy rằng các sinh viên Nhật rất hứng thú với các bạn quốc tế tuy nhiên, khi được yêu cầu đặt câu hỏi thì không có thật nhiều cánh tay vươn lên. Nhưng mà, trong lớp có nhiều cá nhân rất năng nổ và gây được sự chú ý từ mọi người, trên quan điểm cá nhân tôi mà nói, một lớp học đòi hỏi sự tương tác cao như lớp Anh Văn Giao Tiếp, lớp học càng nhiều người nói năng hoạt bát càng tốt. Mặc dù vậy, tôi nhiều khi cũng rất thích sự ngại ngùng này của họ, những nét này tạo nên những con người Nhật Bản bí ẩn bạn bè không phải trên tính chất xã giao. Hơn nữa, làm cho mình cảm thấy rất Á Đông, rất gần gũi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Trên đây là một trong những điều thú vị về suy nghĩ mà tôi đã học được khi lần đầu tiên được đi du học ở một quốc gia vừa phát triển, vừa giữ được những nét truyền thống của văn hóa Á Đông.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi đã từng được đọc qua một bài viết nói lên suy nghĩ của một du học sinh Việt Nam ở Nhật, đó là những khó khăn mà du học sinh luôn phải đối mặt hàng ngày, đó là vật lộn với công việc, học tập, ngôn ngữ, sự cô đơn. Những cảm giác và tâm trạng đó có lẽ bất kỳ du học sinh nào cũng có, tuy nhiên, bên cạnh đó, việc du học theo tôi nghĩ, đó là một trong những trải nghiệm thú vị nhất trong một đời người.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Tokyo mùa Xuân&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;29/4/2011&lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/5032711227</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/5032711227</guid><pubDate>Fri, 29 Apr 2011 13:05:20 +0900</pubDate></item><item><title>Thế giới vận động-tôi cũng thay đổi</title><description>&lt;p&gt;Tết ta đã qua được mấy ngày rồi, tuy nhiên đến giờ tôi mới thử nhìn lại mình xem cách đây một năm mình đã là người như thế nào, về sau cái ngày cách đây một năm mình-đang-ngồi-đây, già hơn một tuổi, suy nghĩ về những việc mình làm trong năm vừa qua theo một cách như thế nào? :)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Năm ngoái là một năm tương đối thành công và có khá nhiều niềm vui với mình. :) &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;- Mùng 6&amp;#160;Tết, gửi hồ sơ du học sang Nhật, trong lòng vẫn như lửa đốt, không biết bao công sức mình bỏ ra từ việc làm hồ sơ, viết thư cá nhân, bằng cấp, học lực có đủ để sang đây hay không. Thực tế khi làm hồ sơ, mình còn không dám nói với ai, kể cả những bạn bè thân nhất, vì sợ nếu như gửi đi rồi, thất bại, sẽ&amp;#8230;quê. Tuy nhiên, sau một năm nhìn lại, không có gì sợ quê khi thất bại cả. Bởi lẻ, nếu càng sợ quê thì sẽ càng thất bại hơn mà thôi. Cũng may là mình đã hành động sáng suốt trong năm Nhất là khi nói với tất cả mọi người rằng mình sẽ đi du học trong vòng 4 năm đại học, và một khi đã nói ra như vậy, việc duy nhất mình làm để bảo toàn danh dự là đầu tư thật nhiều vào ngoại ngữ. Nhớ lại hồi cấp 3, TOEFL trong đầu mình là một thứ gì đó rất xa xỉ và không tưởng. Giờ nhìn lại, chính những suy nghĩ thiển cận và ấu trĩ hồi cấp 3 rằng &amp;#8220;mình sẽ không thể nào đạt học sinh giỏi được&amp;#8221;, &amp;#8220;làm sao mình có thể được 8 phẩy môn toán chứ&amp;#8221; hoặc &amp;#8220;mình từ trong quê ra, làm sao anh văn có thể bì kịp với mọi người&amp;#8221; đã giết chết sự tự tin, và quả thật kết quả học tập y xì như những gì mình tin!&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;- Tập làm quen với thói quen mới: đọc sách. Nếu liệt kê những thứ có thể thay đổi đời mình thì &amp;#8220;Tôi tài giỏi, bạn cũng thế&amp;#8221; sẽ nằm trên top. MÌnh biết được quyển sách đó là một điều hết sức tình cờ và may mắn. ĐÓ là quyển sách do bạn-gái-cũ-của-anh-trai mình tặng cho anh-trai-mình. Và may mắn hơn là trong lúc chả biết làm gì, mình túm đại quyển sách và lật đại bừa một trang đọc giết thời gian. Không ngờ đó là trang so sánh về thói quen của người thuận tay trái và người thuận tay phải. Và một điều may mắn khác nữa là mình là người thuận tay trái (quả thực thuận tay trái là một điều may mắn vì nếu thế giới này dân số là 10 người, thì chỉ có 1 người thuận tay trái mà thôi) cho nên mình thấy nội dung cũng hay hay, đọc thử xem sao&amp;#8230;đó là cách mà Tôi tài giỏi, bạn cũng thế đến với mình. Rồi sau đó là hàng loạt những quyển sách khác, nếu như cách đây 4 năm, có lẽ mình sẽ không ngờ rằng mình có thể nuốt hết hàng đống những quyển sách &amp;#8220;toàn chữ với chữ&amp;#8221; như thế. Quả thật, đọc sách tốn rất nhiều thời gian, tuy nhiên đó là những khoảng đầu tư quý giá. Cho đến giờ mình cũng nghĩ rằng, nếu mình không nhìn thấy quyển Tôi tài giỏi, bạn cũng thế thì có lẽ bây giờ mình không thể được ăn sushi, uống rượu sake và nhìn thấy cả Tokyo đang ngập trong màu trắng đẹp tuyệt vời của tuyết :)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://www.blogsach.com/images/toi%20tai%20gioi%20ban%20cung%20the.jpg" width="400" height="483"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Đây là một quyển sách hết sức xứng đáng để bạn bỏ thời gian&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;- Du lịch hè: hè năm ngoái mình đã phải suy nghĩ giữa việc bỏ hơn 10 ngày đi miền Trung hay ngồi nhà học tiếng Nhật. Mình là người thích giao lưu bạn bè, mà chuyến đi miền Trung đó thì không hề có một người bạn nào cả. Hơn nữa nghĩ đến việc bỏ cả 4 ngày ngồi trên xe khiến mình choáng váng, với lại vừa đăng ký học tiếng Nhật, hơn 10 ngày nghĩa là bỏ gần nửa tháng, nửa tháng ở lớp tiếng Nhật sơ cấp có nghĩa là sau khi vào học lại mình sẽ chả biết gì. Đó là một sự đánh đổi có đáng không? lúc đó có quá nhiều yếu tố bảo mình bỏ việc đi ra miền Trung. Tuy nhiên cuối cùng mình quyết định đi, và đó là một quyết định đúng đắn :) Sau khi quay về mình có thêm một kinh nghiệm quan trọng trong việc đi du lịch nữa: đó là khi đi đến một nơi mới, thì không thể nào thiếu một quyển sách du lịch được. Một chuyến du lịch sẽ cực kỳ phí phạm nếu nó chỉ đơn thuần là một chuyến đi chơi, quan trọng là mình phải biết những câu chuyện, những địa danh ở một vùng đất xa lạ mà mình đặt chân đến. Và một tình yêu khác nãy ra trong lòng mình là tình yêu với chữ Nho&amp;#8230;quả thực Nho học có một giá trị vô cùng lớn lao, là cái gốc cái rễ của tiếng Việt.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img196.imageshack.us/img196/6019/2011757.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;- Phát hiện ra góc Chuyện 2-6 của Joe trên trang Dân Trí. Rất là kết kiểu tư duy và viết văn hài hước cùng với cái nhìn độc đáo về các khía cạnh văn hóa của anh Tây này. Các bài viết của anh Joe một phần cho thấy cách nhìn của một người được thụ hưởng nền giáo dục phương Tây vào một nền văn hóa Đông phương. Những bài viết cũng giúp mình có những kiểu suy nghĩ hay hay về văn hóa nước mình.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;- Taekwondo: một quyết định đúng đắn khi đeo môn võ này hơn 1 năm. Võ thuật giúp mình có thể chịu đựng những chuyện mà mình tưởng như mình không thể nào chịu nỗi. Mặc dù trong cả năm không khi nào không hết đau, hết chỗ này lành thì chỗ khác lại bị đau, nhưng Taekwondo là một khoảng thời gian đáng giá để đầu tư.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;- Viết cái blog này: giờ mới phát hiện ra là viết ra những gì mình suy nghĩ có lúc thật khó, có lúc thật dễ. Không chừng năm sau đọc lại bài viết này mình lại thấy mình thật ngô nghê.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Những điều trên là một trong những điều ý nghĩa và quý giá nhất trong năm rồi mà cho đến giờ mình vẫn còn rất muốn tiếp tục. Hẹn 1 năm sau nhìn lại xem có gì thay đổi nữa hay không :)&lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/3236290073</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/3236290073</guid><pubDate>Sat, 12 Feb 2011 03:13:00 +0900</pubDate></item><item><title>Tuyết!!!!</title><description>&lt;p&gt;Chưa bao giờ mình có cảm giác như thế này!!&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tuyết rơi rồi!! Tuyết rơi!!! Nhìn ra cửa sổ: Ồ tuyết!! Tuyết! TUYẾT!!!!!!!!!&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img716.imageshack.us/img716/337/snowpz.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chỉ mới hơn 3 tháng mà mình đã kinh qua biết bao nhiêu điều mới mẻ, trải qua những cảm xúc mà từ bé đến giờ mình chưa hề biết đến. Nhưng chưa có cảm giác nào tuyệt vời và mạnh mẽ hơn cảm giác thấy tuyết lần này, quả thật là&amp;#8230;.cảm giác như có ai đó bóp mạnh vào tim rồi sau đó xoa xoa nó trong êm dịu :-x :-x&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Được ngắm tuyết cũng là một trong những dự định mà mình đoán sẽ thực hiện trước khi sang Nhật, nhưng mình hoàn toàn không nghĩ rằng cảm giác đó đến với mình mạnh như vậy, cứ như là một con lũ ập mạnh vậy, vừa bất ngờ, vừa quá đỗi mạnh mẽ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="192" width="249" src="http://img528.imageshack.us/img528/1205/snowv.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu như mình bước đến một nước Châu Âu, bước chân ra khỏi máy bay thì thấy tuyết đã ngập đường đi thì có lẽ cảm giác sẽ khác.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu như Tokyo không có tuyết, mình đi xe đến một thành phố nào đó dưới chân núi để thấy tuyết thì có lẽ cảm giác sẽ khác.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu như khi thức dậy thấy tuyết ngập đường thì có lẽ cảm giác sẽ khác.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhưng có lẽ những cảm giác khác đó không cảm giác nó có thể khiến mình có thể thấy hứng khởi như bây giờ, tuyệt vời như bây giờ!&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chuyện là tối 9/2 lúc khoảng 1g00&amp;#160;sáng, mình đang uể oải làm bài báo cáo Văn Hóa Nhật Bản vì cứ nghĩ rằng 9g00&amp;#160;sẽ là deadline. Đang ngáp dài ngáp ngắn thì điện thoại rung, tin nhắn: &amp;#8220;Tuyet dang roi day&amp;#8221; từ anh Trưng (anh zai Đông Du sang đây học master), mình nín thở, bắn thẳng ra hướng ban công, kéo rèm&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&amp;#8230;.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hình như mình nhớ rõ, mắt mình&amp;#8230;mở to hơn bao giờ hết, rồi mình thấy&amp;#8230;lần đầu tiên trong đời&amp;#8230;đó chính là&amp;#8230;mưa?? mình không dám tin vào mắt mình càng không dám nghĩ đó là mưa&amp;#8230;nhưng gựm đã, mưa không rơi nhẹ nhàng như thế, càng không thể hạt mưa to đến thế, ồ, đó là&amp;#8230;.TUYẾT!!! TUYẾT!!! Mình thấy TUYẾT thật rồi!! Lúc đó trong đầu mình là một cảm giác không gì khoác ngoài TUYẾT! Quả thật cảm giác đó có lẽ không bao giờ khiến mình có thể quên, tim dọng đùng đùng trong lồng ngực, mắt căng ra không hề chớp. Nhưng cũng tiếc là cảm giác ấn tượng đó chỉ giáng mạnh vào đầu mình một cú, rồi lẻn trốn mất. Nhưng đó chắn hẳn là một cảm giác mình không thể nào quên được, mãi về sau này :)&lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/3182379421</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/3182379421</guid><pubDate>Wed, 09 Feb 2011 01:39:06 +0900</pubDate></item><item><title>Chuyện gì sẽ xãy ra nếu cả hai người cùng đọc Đắc Nhân Tâm</title><description>&lt;p&gt;Đắc Nhân Tâm quả là một quyển sách hay tích lũy những kinh nghiệm vàng về đối nhân xử thế, mà theo thời gian, quyển sách luôn chứng minh sự sáng giá của mình khi luôn luôn là quyển sách bán chạy nhất nhì trong lịch sử từ lúc xuất bản đến nay.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Quả thật những kỹ năng về phép đối nhân xử thể trong Đắc Nhân Tâm hết sức khéo léo, mền dẻo và thông minh. Tuy nhiên tôi nghĩ sẽ có một câu chuyện hết sức thú vị nếu cả hai người đọc Đắc Nhân Tâm, thuộc làu làu cách ứng phó trong giao tiếp, và khi cả hai người gặp nhau, trong một tình huống mâu thuẫn thì không biết câu chuyện đó sẽ đi đến đâu.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="599" width="395" src="http://soulspeakmedia.com/blog/wp-content/uploads/2009/07/carnegie.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Quyển Đắc Nhân Tâm tựa gốc&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Trong quyển sách có một chương với tựa đề hết sức rõ ràng là &amp;#8220;Đừng tranh cãi!&amp;#8221;. Quyển sách ghi rõ tranh cãi với người khác là cách tự giết mình, vì sau khi tranh cãi thất bại lúc nào cũng nằm ở hai phía mà thôi. Quyển sách còn dẫn chứng những câu chuyện hết sức thuyết phục về những người đã thất bại hầu như cả cuộc đời mình vì thích tranh cãi. Trong khi số khác đạt được những thành công to lớn vì khéo léo trong việc uyển chuyển biến hóa cuộc tranh cãi thành một buổi nói chuyện vui vẻ, và họ đã giải quyết được các vấn đề bằng cách đó. Nguyên tắc cơ bản của việc né tránh tranh cãi là xuôi theo chiều của đối phương và tạo cho họ cảm giác họ quan trọng, theo đó sẽ khiến họ từ đối đầu chuyển sang nói chuyện thân mật tình cảm, và như vậy sẽ dễ dàng làm theo điều kiện ban đầu của mình.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="305" width="415" src="http://dalecarnegie.com.vn/uploadsfile/images/Firstnewss.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;2&amp;#160;tác phẩm của Dale Carnegie&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sách đưa ra ví dụ về một người nhân viên làm trong ngành thuế với một thanh tra thuế. Ông nhân viên bảo có một khoảng nợ 9000 Đô la không thể đòi, cho nên ông không cần phải đóng thuế khoảng đó, trong khi ông thanh tra khăng khăng rằng số tiền đó đã được khai báo, và dĩ nhiên ông nhân viên đó phải đóng thuế. Ông nhân viên cũng xuôi theo chiều ông thanh tra, và khen ngợi về khả năng chuyên môn của ông thanh tra một cách khéo léo, khiến ông ta tự hào và kể về những chiến tích của mình khi phanh phui ra những vụ gian lận thuế tinh vi, và họ đã giành ra nhiều tiếng đồng hồ để táng gẫu về khả năng tuyệt vời của ngày thanh tra. Vì dĩ nhiên, vào cuối ngày, ngày thanh tra đã gửi tin nhắn cho ông nhân viên vào bảo, không cần thiết phải đóng thuế khoảng tiền trên. Sách đề cập rằng ông nhân viên làm được như vậy là vì đã tham gia qua khóa tập huấn của tác giả về phép đối nhân xử thế. Tôi cũng công nhận rằng đây là một chiêu bài hết sức thông minh và hiệu quả vô cùng. Tuy nhiên thử đặt trường hợp, cả ngày thanh tra cũng biết chiêu bài này, và ông ấy cũng rất muốn thu khoảng thuế trên, thì sẽ như thế nào:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ông nhân viên (NV) nói:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-Tôi rất nể trọng ông vì những hiểu biết uyên thâm của ông về lĩnh vực thuế, vì ông đã có bao nhiêu năm kinh nghiệm và lại tốt nghiệp loại ưu trường Harvard danh giá. Tôi biết mình nghĩ rằng việc không phải đóng khoảng thuế trên chỉ là một ý tưởng từ một kẻ còn nông cạn về kinh nghiệm như tôi, điều này là ép ông vào quyết định có phần thiếu thuyết phục về lĩnh vực chuyên môn. Nhân tiện, có lẽ từng ấy năm làm trong ngành thanh tra thuế, có lẽ ông đã vỡ lẽ ra nhiều vụ gian lận vô cùng tinh vi phải không?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ông thanh tra (TT) lúc đầu chưa nhớ đến bài huấn luyện, hơi cong môi lên, ngả lưng về phía sau, vẻ mặt đầy vẻ tự hào:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-Đúng vậy, cũng không nhiều, nhưng thật sự thì tôi đã phanh phui nhiều vụ gian lận hết sức tinh vi và thông minh của một số các doanh nghiệp. Ông biết đầy, điều này hẳn không dễ dàng gì, nhất là phải rà soát một núi hồ sơ sổ sách, nhiều khi được biến hóa hết sức ma mãnh từ các nhân viên được giáo dục bài bản về kinh tế. Thực sự là một công việc hết sức khó khăn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ông NV biết mình đã làm đúng bài, chồm người về phía trước, 2&amp;#160;mắt mở to, 2 tay đan chéo đặt trước cầm, và tròn miệng hỏi:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-Thật thế à? Thế có vụ nào làm ông nhớ và khiến ông hết sức tự hào hay không?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ông TT khẽ nhíu mày, ông toan nói ra vài vụ mà ông cảm thấy phấn khích khi kể. Nhưng ông chợt nhớ ra huấn luyện, và suy nghĩ &amp;#8220;quái lạ, gã này sao tự nhiên lại quan tâm đến những chuyện như thế này, điều hắn quan tâm là là thế nào để không phải đóng thuế khoản đó cơ mà?&amp;#8221;.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ông bắt đầu chồm dậy, ngồi thẳng lưng trên ghế, và suy nghĩ tiếp &amp;#8220;nhưng hắn đã làm mình thật sự phấn khích khi kể chuyện của mình, hắn đã thật sự khéo léo ngầm tâng bốc và khiến mình cảm thấy hãnh diện&amp;#8230;&amp;#8221;. Để không phải gián đoạn cuộc nói chuyện, ông khẻ mấp máy:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-Ờ, thì cũng có vài vụ&amp;#8230;.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Trong đầu ông TT, những suy nghĩ tiếp tục nối tiếp nhau trôi ù ù như có một đợt bão châu chấu bay qua, &amp;#8220;có lẽ hắn muốn mình trải lòng và từ đó sẽ dễ dàng khiến mình thực hiện theo ý hắn, quả là một gã thông minh&amp;#8221;, rồi ông tiếp tục suy nghĩ, neuron của ông căng ra và đập phình phịch &amp;#8220;mình cũng sẽ không ngầm dập tắp ý tưởng của hắn, tuy nhiên nếu tiếp tục đưa ra tranh cãi thì hắn cũng sẽ khéo léo xuôi theo mà thôi, điều này giống như kế vườn không nhà trống, giống như lấy gươm mà chặt vào nước&amp;#8230;tốt nhất là mình cũng sẽ nhu với hắn ta vậy&amp;#8221;.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thế rồi, ông TT khẽ giản mặt ra, mở một nụ cười thân thiện:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-Ông biết đấy, cũng không đáng là bao. Tuy nhiên, tôi là người khá nghiêm khắc và kỹ luật, cho nên tôi không muốn cho qua bất kỳ vụ nào trái quy tắt cả.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ông NV tiếp tục lướt theo:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-Vâng, tôi có thể biết điều đó mà, tôi có thể nhận ra khi tiếp xúc với ông, chỉ có người thật sự có trách nhiệm mới có thể làm được như vậy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ông TT giờ đã đề phòng và bắt đầu phản công:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-Cảm ơn ông, tôi nghĩ ông cũng là một người đầy trách nhiệm đó thôi. Ông đã tận tụy vì công ty của mình, điều đó cho thấy ông rất muốn tôi suy nghĩ lại về vụ 9000 đô. Tôi hết sức thông cảm cho ông, nếu đặt mình trong cương vị của ông, có lẽ tôi cũng làm thế.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&amp;#8220;Đặt mình vào cương vị của ông&amp;#8230;&amp;#8221; &amp;#8220;Sau giống trong sách thế?&amp;#8221; Ông NV nghĩ, &amp;#8220;có khi nào hắn cũng đang sử dụng cùng chiến thuật với mình? Ồ không! Mình phải khiến hắn bỏ qua vụ 9000 đô này bằng sự khéo léo của mình&amp;#8221;. Ông NV uống tí cà phê rồi nói:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-Tôi xin ghi nhận lời khen của ông, tuy nhiên như vậy chẳng có hề gì so với trách nhiệm của ông với đất nước cả, ông đã giúp đất nước thu được rất nhiều tiền từ bọn ma lanh đấy thôi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và như thế cả hai người tự khen nhau cho đến chiều, cho đến tối.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sáng hôm sau cô lao công vẫn thấy hai người ngồi đó và tiếp tục khen nhau.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&amp;#8230;&amp;#8230;&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Trên đây chỉ là một câu chuyện do trí tưởng tượng điên rồ của tôi nghĩ ra mà thôi. Nhưng tôi cũng không khỏi suy nghĩ nếu cả hai người cùng áp dụng một phương pháp mềm dẻo trong trường hợp hai người cùng muốn người kia thuận theo quyền lợi của mình, không biết sẽ có những câu chuyện như thế nào và sẽ đi đến đâu. Trong câu chuyện trên tôi nghĩ nếu ngày TT biết rằng mình đang được đối thủ xuôi theo và tâng bốc, ông chỉ đơn giản kết thúc cuộc đàm thoại và thu thuế, vì dù sao ông cũng ở thế thượng phong. Tuy nhiên nếu như trong một vài trường hợp cả hai bên đều ở những thế cân bằng nhau, thì không biết phương pháp này khi được cả hai áp dụng cùng lúc sẽ dẫn cuộc nói chuyện đến đâu.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Có khi đơn giản là họ ra ngoài cặp kè và uống bia, và bàn về quyển Đắc Nhân Tâm tuyệt vời này&lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/3067477251</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/3067477251</guid><pubDate>Wed, 02 Feb 2011 23:40:10 +0900</pubDate></item><item><title>Lễ thành nhân (成人の日-seijin no hi)</title><description>&lt;p&gt;Lễ thành nhân (seijin no hi) được tổ chức vào thứ Hai của tuần thứ 2 của tháng Giêng. Đây là một ngày quốc lễ Nhật Bản. Vào ngày này thậm chí trong trường Đại Học cũng được nghỉ ^^.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Lễ thành nhân được tổ chức để chào mừng những công dân Nhật Bản 20 tuổi, tuổi có thể tự lập, hút thuốc, uống rượu và có thể bỏ phiếu. Trong ngày lễ này, con gái sẽ mặc đồ Kimono truyền thống, con trai có thể mặc độ truyền thống hoặc vest.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="423" width="640" alt="Những bộ Kimono này có thể nói là những bộ Kimono đẹp nhất mà mình từng thấy" src="http://lh3.ggpht.com/_J39cMdOqZY4/TTza2_jj7LI/AAAAAAAAAHs/JTUzYutwjI4/_DSC0027.NEF.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Kimono cho con gái trẻ, là những bộ Kimono đẹp nhất mà mình từng thấy&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="339" width="640" alt="Những nam công dân 20t (đồ vest)" src="http://lh6.ggpht.com/_J39cMdOqZY4/TTza4hlHahI/AAAAAAAAAH8/v_VRQkwkRbU/_DSC0039.NEF.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nam Công Dân trẻ&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="512" width="338" alt="Một nam công dân trẻ trong bộ đồ truyền thống" src="http://lh3.ggpht.com/_J39cMdOqZY4/TSrDsoPaQmI/AAAAAAAAAC8/I_30Hpp0V0o/s512/_DSC0100.NEF.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Một Nam Công Dân trong bộ đồ truyền thống&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="479" width="912" alt="Đại diện các Công Dân trẻ phát biểu" src="http://lh5.ggpht.com/_J39cMdOqZY4/TSrDo3rP1eI/AAAAAAAAACM/b6xLeZZuDzw/s912/_DSC0059.NEF.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Đại diện Công Dân Trẻ phát biểu&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="475" width="720" alt="Có lẽ là hội đồng khu vực" src="http://lh5.ggpht.com/_J39cMdOqZY4/TSrDp8wfbEI/AAAAAAAAACY/jCAHoPwwaSg/s720/_DSC0066.NEF.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;CÓ lẽ là hội đồng thành phố&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="456" width="800" alt="Hát tập thể" src="http://lh4.ggpht.com/_J39cMdOqZY4/TSrDrLvdvtI/AAAAAAAAACo/YI_QIXZYlm0/s800/_DSC0083.NEF.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hòa ca&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="426" width="912" alt="Một cô bạn 20t" src="http://lh6.ggpht.com/_J39cMdOqZY4/TSrDpSa-vrI/AAAAAAAAACU/3fsoDdWOrVI/s912/_DSC0064.NEF.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Một nữ công dân trẻ&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="462" width="912" alt="Màng múa kịch truyền thống của Nhật" src="http://lh6.ggpht.com/_J39cMdOqZY4/TSrDv-NQj_I/AAAAAAAAADY/2AxE_N_XiKQ/s912/_DSC0116.NEF.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Có cả kịch vũ truyền thống&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="508" width="800" alt="Vươn cao ngọn cờ" src="http://lh4.ggpht.com/_J39cMdOqZY4/TSrDzwiyp9I/AAAAAAAAAD4/n7rln_dHTN4/s800/_CSC0143.JPG"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Vươn cao ngọn cờ!&lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/2902190594</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/2902190594</guid><pubDate>Mon, 24 Jan 2011 11:05:00 +0900</pubDate></item><item><title>Khởi động lại</title><description>&lt;p&gt;Sau một thời gian dừng viết blog, thiết nghĩ bây giờ đã đến lúc phải khởi động lại blog này. Bởi có 3 lý do quan trọng để tiếp tục bỏ thời gian và ý tưởng để nuôi sống trang blog cá nhân:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;1. Cái gì cũng vậy, tạo ra thì dễ, duy trì mới khó. Đã bao nhiêu lần đọc sách phát triển bản thân, người ta thấy trong lòng hừng hực khí thế, quyết tâm một ngày nào đó mình sẽ trở thành người A, người B, người C hay làm được việc a, việc b, việc c. Nhưng có lẽ không mấy người vẫn nuôi hoài quyết tâm đó cho đến ngày thực hiện được. Có một vài người sẽ bỏ cuộc, có một vài người sẽ nuôi dưỡng quyết tâm một cách vật vờ, thiếu sức sống rồi cũng nản và bỏ cuộc theo. Cho nên việc duy trì blog là một hành động cho quyết tâm ghi lại những cảm xúc và suy nghĩ của 1 năm ngắn ngủi của mình ở đây, mình đã để quyết tâm vật vờ, nay phải bỏ tâm trí ra vỗ béo lại quyết tâm&amp;#8230;vì những người không thực hiện được quyết tâm của mình luôn là những kẻ thua cuộc và thất bại, mình chưa là người thành công, nhưng không muốn là người thất bại.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="300" width="400" src="http://www.saokim.com.vn/resources/Th%C6%B0%C6%A1ng%20hi%E1%BB%87u%20th%E1%BA%A5t%20b%E1%BA%A1i.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;vì những người không thực hiện được quyết tâm của mình luôn là những kẻ thua cuộc và thất bại.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;2. Con người có những đam mê và sở thích khác nhau, mình nghĩ rất dễ dàng cảm nhận được đam mê nào đó trong tâm trí khi mình cảm thụ hoạt động đó từ những người khác. Những người yêu ca hát thường hay có hứng và hát theo sau khi nghe những bài nhạc nào đó mà họ thích, người thích nhảy thì vung vẫy tay chân, đôi khi người thích ca hát xem phim võ thì vô cảm, nhưng người ngồi kế bên lại thì lại rất muốn làm nóng chân tay, mỗi người tự biết sở thích của mình sau khi cảm thụ nó từ người khác&amp;#8230;mình đôi khi cũng muốn vẽ khi đọc manga, đôi khi muốn chụp hình khi được ngắm những bức hình đẹp, đôi khi cũng muốn có bao cát khi xem phim võ, và đôi khi cũng muốn viết gì đó khi đọc những bài báo hay. Như vậy, có lẽ viết vời cũng là một trong những sở thích của mình? Nếu đúng theo giả thuyết trên thì có lẽ viết vời cũng đúng là cái mình thích thật.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="540" width="720" src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc6/hs079.snc6/168982_10150138081545097_640540096_8237791_179435_n.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;đôi khi muốn chụp hình khi được ngắm những bức hình đẹp&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;3. Hơn bao giờ hết cuộc sống của mình đón nhận quá nhiều điều mới mỗi ngày, và tốc độ đón nhận cũng đôi khi khiến mình gây shock. Nếu như con người ta tiếp thu văn hóa mẹ đẻ trong một thời gian dài, thì coi những sự việc diễn ra ở nơi mình sống là điều bình thường, khi đến một môi trường mới, không thể nào tránh nỗi&amp;#8230;nếu không gọi là shock văn hóa thì cũng có thể coi là ngạc nhiên, ngộ ngĩnh và thường nảy sinh những suy nghĩ mà từ trước tới giờ mình chưa hề có. Và mình thuộc dạng người không thích cất giữ cảm xúc trong lòng, mình muốn cho mọi người biết mình nghĩ gì, mình thấy gì&amp;#8230;có lẽ đơn giản chỉ là để chia sẻ cảm xúc, muốn người khác cùng mình thấy những cái mà mình thấy, rồi bàn bạc, rồi nói xàm hơn là để cho những ý nghĩ đó tự nó nhảy múa trong đầu. Cho nên viết blog (mặc dù không biết có mấy người đọc) cũng là một cách để giải bày những suy nghĩ mà mình có, và blog có một ưu điểm là đôi khi có thể nói ra những suy nghĩ sâu xa trong đầu, đôi khi rất khó hiện ra trong giao tiếp qua lại.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="540" width="720" src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs483.ash2/75677_1719650116275_1388964266_1876635_5369058_n.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Hơn bao giờ hết cuộc sống của mình đón nhận quá nhiều điều mới mỗi ngày&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;Cho nên hôm nay blog này sẽ khởi động lại, mình sẽ cố bỏ chút thời gian và công sức chăm chút và đầu tư hơn nữa. &lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/2638468160</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/2638468160</guid><pubDate>Sat, 08 Jan 2011 02:18:00 +0900</pubDate></item><item><title>Dã ngoại cuối tuần: Xưởng rượu sake Ishikawa, núi Mitake và hồ Okutama</title><description>&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Phần 3: Đi qua cầu phao&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;Hồ Okutama (&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;奥多摩湖-Áo đa ma hồ) là một trong những nguồn nước uống của Tokyo, để đi từ bờ bên đây sang bờ bên kia của hồ, có cầu phao &lt;/span&gt;&lt;/span&gt; Drum-Kan.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img246.imageshack.us/img246/9738/p1030734l.jpg" width="542" height="406"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Đứng trên cao nhìn xuống cũng dễ bị thu hút bởi vẻ đẹp ngất ngay của mặt hồ, cộng với chiếc cầu phao không-lẫn-vào-đâu-được, uống lượng như một con rắn đang trườn qua mặt hồ, bên kia là một khu rừng bạt ngàn, chuẩn bị cho một chuyến băng rừng vào một ngày thu.&lt;/em&gt; (Ảnh: Ji Lu- 纪录)&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;Cảm giác thú vị nhất là khi băng qua cầu vào buổi sáng, không khí lạnh của mùa thu cộng với những luồng gió băng ngang hồ nước, mang theo là hơi ẩm. Đứng giữa luồng không khí đó có cảm giác mát lạnh rất dễ chịu.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs904.snc4/71769_1660000905082_1388964266_1758418_4330131_n.jpg" width="496" height="371"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Không khí như thế này luôn làm cho người ta thấy yêu đời&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs444.ash2/71769_1660000865081_1388964266_1758417_40567_n.jpg" width="570" height="427"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Tuy nhiên khi bước xuống cầu thì mặt nước không phẳng lặng như từ xa nhìn thấy, thay vào đó, mặt hồ luôn có những con sóng nhỏ. Dưới ánh nắng mặt trời thì những con sóng này càng làm mặt hồ thêm quyến rũ bởi cái vẻ lấp lánh khi con sóng nhô cao được đón ánh mặt trời.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;Đi qua mặt hồ, đến bờ bên kia là một vách núi thấp, có lẽ gọi là đồi thì đúng hơn, để đi lên ngọn đồi này, phải đi cặp theo triền vách của nó. Dưới triền vách là một khu rừng nhỏ, đầy cây cối. Không khí ở đây có vẻ còn tuyệt hơn cả trên núi Mitake.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs443.ash2/71647_1539048809506_1633471741_1295487_6472658_n.jpg" width="456" height="341"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Đường cập theo chân đồi, sau khi qua cầu phao (Ảnh: Mr.Motozawa)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs366.snc4/44959_1539049409521_1633471741_1295492_7516700_n.jpg" width="426" height="319"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Đây là con đường bắt đầu dẫn vào khu rừng, một bên là vách núi, một bên là hồ nước, trên đầu là những cây to, mát, che khuất cả ảnh nắng mặt trời (Ảnh: Mr.Motozawa)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://img148.imageshack.us/img148/5063/p1030738a.jpg"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Phía dưới là bở hồ, trên triền đồi là những cây rừng (Ảnh: Ji Lu)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://img256.imageshack.us/img256/5091/p1030739d.jpg" width="538" height="403"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Bên đây đồi nhìn qua phía bên kia bờ hồ (Ảnh: Ji Lu)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://img263.imageshack.us/img263/300/p1030740z.jpg" width="480" height="640"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Con đường cập vách núi, rất đẹp và nên thơ (Ảnh: Ji Lu)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs827.snc4/68726_1539050729554_1633471741_1295498_1576621_n.jpg" width="578" height="433"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Người mẫu :P (Ảnh: Mr.Motozawa)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://img59.imageshack.us/img59/7531/p1030742i.jpg"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Bên dưới có con suối nhỏ chảy qua, nước rất trong và mát&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;Khi đi băng qua khu rừng nhỏ này, nếu im lặng thì âm thanh nghe được là tiếng chim hót, tiếng nước suối chảy róc rách, và hầu như không hề nghe một thứ âm thanh &amp;#8220;công nghiệp&amp;#8221; nào, cũng không ngửi thấy một mùi &amp;#8220;công nghiệp&amp;#8221; hay nhìn thấy một hình ảnh &amp;#8220;công nghiệp&amp;#8221; nào. Có thể nói, sau một tuần căng thẳng ở Tokyo sầm uất thì cuối tuần đi bộ băng qua những khu rừng này giúp người ta có cảm giác cân bằng trở lại. Rừng cây không chỉ để mang oxy đến cho con người mà còn mang lại một cảm giác rất thư thái và bình yên, nhẹ nhàng. Con người cho dù có tiến bộ đến đâu, phát triển đến đâu thì vẫn không thể nào mất đi cảm giác dễ chịu khi quay trở lại với thiên nhiên. Vì dù sao, đây cũng từng là cái nôi nuôi dưỡng con người, có đi đến đâu thì khi trở về cái nôi, ai cũng có cảm giác này cả.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img407.imageshack.us/img407/4465/p1030743o.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Chạm tay vào dòng suối&amp;#8230;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs420.ash2/69872_1660021705602_1388964266_1758453_2965265_n.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Không nước gì tuyệt bằng nước suối thiên nhiên, vừa mát lạnh, vừa tinh khiết. Âm thanh của nó còn làm dịu lòng người ta. Nếu dòng suối là con gái, thì mình sẽ cưới suối về làm vợ :))&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs076.ash2/37121_1539050969560_1633471741_1295500_7296606_n.jpg" width="568" height="426"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Cảnh rừng và suối ôn đới (ẢNh: Mr.Motozawa)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs773.snc4/67316_1539051289568_1633471741_1295503_7949069_n.jpg" width="512" height="384"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Con gái Trung Quốc (Ảnh: Mr.Motozawa)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;Sau khi đi dạo dưới chân đồi, mọi người đi lên đỉnh đồi, nơi đây làm một khu tham quan nho nhỏ cho khách du lịch, có nhà hàng, có văn hóa gốm sứ, mình còn được tận tay làm một đĩa bằng gốm và vẽ hình lên đó nữa.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs882.snc4/71507_1539052089588_1633471741_1295509_7761150_n.jpg" width="683" height="512"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Đang bàn tán về &amp;#8220;Shin-cậu bé bút chì&amp;#8221;, thì ra truyện í nổi tiếng đến nỗi ai cũng đã đọc qua &lt;/em&gt;&lt;em&gt;(Ảnh: Mr.Motozawa).&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs810.snc4/69040_1539052969610_1633471741_1295515_2048788_n.jpg" width="720" height="540"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Bảng hiệu ghi là: Trong gương, bạn sẽ thấy loài động vật xuất hiện nhiều nhất ở đây, hãy nhìn vào gương (Ảnh: Mr.Motozawa)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs004.ash2/33550_1539053289618_1633471741_1295518_1968443_n.jpg" width="720" height="540"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Mấy bạn gái Trung Hoa này rất là nice, gọi mình là Xiao Ming&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs823.snc4/68305_1539053569625_1633471741_1295521_7224653_n.jpg" width="720" height="540"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Vào xưỡng gốm &lt;/em&gt;&lt;em&gt;(Ảnh: Mr.Motozawa)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs885.snc4/71804_1539053769630_1633471741_1295523_6510851_n.jpg" width="720" height="540"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Đang được hướng dẫn làm dĩa gốm &lt;/em&gt;&lt;em&gt;(Ảnh: Mr.Motozawa)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs445.ash2/71850_1539055529674_1633471741_1295536_7580602_n.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Đang hoàn thành tác phẩm, khâu cuối: vẽ hình (Ảnh: Mr.Motozawa)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs780.snc4/66051_1660032705877_1388964266_1758491_7611782_n.jpg" width="574" height="430"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Tác phẩm hoàn thành&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;br/&gt;&lt;/em&gt;Như vậy là kết thúc chuyến đi dã ngoại cuối tuần. Có lẽ đây cũng là một hình thức giải trí của những người ở Tokyo, sau 1 tuần làm việc mệt nhọc, hết sức thì cuối tuần đi leo núi, đi rừng, hít thở không khí trong lành. Quả thật đi về có hơi mệt, nhưng cảm giác đầu óc được thảnh thơi vô cùng, quả là một hình thức nghĩ mát có ý nghĩa và có hiệu quả cao!&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Entry tiếp theo: Chủ Nhật và lễ hội Kawwagoe&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3165/2951754600_8924387cc5.jpg" width="500" height="333"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Lễ hội Kawagoe&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/1380530501</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/1380530501</guid><pubDate>Sat, 23 Oct 2010 21:21:00 +0900</pubDate></item><item><title>Dã ngoại cuối tuần: Xưởng rượu sake Ishikawa, núi Mitake và hồ Okutama</title><description>&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Phần 2: Đường lên núi Mitake (御岳山ーNgự nhạc sơn)&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;Với độ cao 929m tính từ mực nước biển, vởi những thôn làng nhỏ và một đền thờ Thần đạo (Shintou) trên đỉnh núi, núi Mitake cho ta một cảm giác rất bình yên và thư giãn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;1. Xe điện và núi Mitake&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Xe dừng lại ở lưng chừng núi, từ đây nhìn xuống có thể thấy được một ngôi làng nằm cạnh bên chân núi, rất là thanh bình và yên tĩnh.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs773.snc4/67368_1659710457821_1388964266_1757924_4065201_n.jpg" width="466" height="349"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Bãi đậu xe&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img840.imageshack.us/img840/6400/dscf8229.jpg" width="459" height="343"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Tầng trên bãi đậu xe&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://img835.imageshack.us/img835/4786/dscf8228w.jpg" width="505" height="378"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Những mái nhà của một ngôi làng bên núi&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Để lên được đỉnh núi, cần phải đi bằng xe điện có đường ray. Đọc nhiều bài viết về núi Mitake, bài nào cũng thấy nhắc tới xe điện. Có lẽ xe điện cũng là một nét đặc trưng của ngọn núi này&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img138.imageshack.us/img138/1515/dscf8230q.jpg" width="506" height="379"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Đường ray nhìn từ bãi đậu xe&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img201.imageshack.us/img201/1857/dscf8232.jpg" width="484" height="385"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Xe điện&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img245.imageshack.us/img245/2334/dscf8233b.jpg" width="416" height="554"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Đường lên đỉnh núi (nhìn thâm thẩm nhờ?)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img30.imageshack.us/img30/4429/dscf8240h.jpg" width="502" height="376"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Các bé tiểu học đi núi đang trên đường xuống&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;2. Đền thờ Thần Đạo (jinja)&lt;br/&gt;&lt;/strong&gt;Thần đạo (神道-shintou) là tôn giáo truyền thống của người Nhật Bản, theo đó, mọi vật thể trong tự nhiên đều có thể là thần: thạch thần, sơn thần, mộc thần&amp;#8230;. và nơi thờ thần gọi là thần xã (神社ーjinja).&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Một cấu trúc của thần xã gồm (nguồn từ Wiki):&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/0/03/Plan_of_Shinto_Shrine.jpg/275px-Plan_of_Shinto_Shrine.jpg" align="left" width="275" height="384"/&gt;1. Torii [&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;鳥居(điểu cư): nghĩa đen là nơi chim đậu]: là cổng vào đền thần.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;2. Bậc thang bằng đá.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;3. Sandou (&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;参道:xâm đạo): đường vào đền.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;4. Chouzuya (&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;手水舎: Thủ túc xá): để rửa tay và miệng, thanh sạch trước khi vào đền.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;5. Tourou (&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;灯籠: Đăng lộng): Các đèn để trang trí (thường là bằng đá).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;6.Kagura-den (&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;神楽殿: Thần nhạc điện): nơi diễn tấu nhạc thờ thần.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;7. Shamusho &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;(社務所: xã vụ sở): giống như văn phòng điều hành vậy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;8. Ema (&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;絵馬: hội mã-vẽ ngựa): nơi đặt những tấm gỗ ghi lời ước nguyện.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;9.Sessha (&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;摂社&lt;/span&gt;&lt;span class="t_nihongo_comma"&gt;,&lt;/span&gt;: nhiếp xã): thần xã nhỏ, phụ trợ cho thần xã chính.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;10. Komainu (&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;胡麻犬・高麗犬: hồ mà khuyển/cao lệ khuyển): được gọi là sư tử-chó, thường có một cặp, là linh vật bảo về cho cho thần xã chính.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt; &lt;/span&gt;11. Haiden (&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;拝殿: bái điện): nhà thờ cúng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;12. Tamagaki (&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;玉垣: Túc Viên): hàng rào gỗ bao quanh chính điện.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;13. Honden (&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;本殿: bản điện): nhà thờ chính, là nơi thiêng liên thờ thần (kami).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;14. Katsugi (&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;葛緒木: cát tự mộc): là kiến trúc trang trí trên mái ngôi đền.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs795.snc4/67548_1659780859581_1388964266_1758071_7067278_n.jpg" width="540" height="720"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;Đã đến gần đỉnh núi Mitake&lt;/em&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs445.ash2/71838_1659747538748_1388964266_1758041_935239_n.jpg" width="475" height="647"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;Vị trí 1: Torii: cổng vào nhà thờ thần&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs446.ash2/71909_1659895062436_1388964266_1758299_4485259_n.jpg" width="435" height="593"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;Bậc thang đá, đền thờ này góp chung bậc thang đá vào luôn cả Shandou, cho nên các Tourou (đăng lộng) cũng nằm cạnh bậc thang đá (bên phải hình).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs793.snc4/67342_1659795979959_1388964266_1758087_1494277_n.jpg" width="497" height="372"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;Chouzuza: chỗ rữa tay rữa miệng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs137.snc4/37177_1659907942758_1388964266_1758307_4627717_n.jpg" width="524" height="393"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;Không biết đây là gì&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs386.snc4/44892_1659915262941_1388964266_1758316_34736_n.jpg" width="398" height="531"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;Honden: nhà thờ chính&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs386.snc4/44929_1659926623225_1388964266_1758361_3432185_n.jpg" width="546" height="409"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;br/&gt;Đây có thể là Haiden (bái điện), nhà thờ phụ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs077.ash2/37177_1659908102762_1388964266_1758311_7280599_n.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;Đây là Emma (số 8): bãng gỗ ghi ước mơ, kế bên là cái băng đá, không có thấy trong sơ đồ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs451.ash2/72447_486372883803_515098803_6881845_8021724_n.jpg"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;Linh vật bảo vệ đền: Komainu (nguồn: Pang)&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://img194.imageshack.us/img194/2042/dscf8267t.jpg" width="591" height="443"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;Katsugi (mái đền được trang trí)&lt;br/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;strong&gt;3. Party!!!!&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;Sau khi đi thăm thần xã đã đời, mọi người về lại phòng trọ. Phòng trọ là một căn nhà theo kiểu Nhật Bản, đạm chất Nhật Bản, không hề có ghế ngồi, thay vào đó là chiếu, mỗi phòng có một ngăn tủ để mền, gối (trong Doraemon, Doraemon hay chui vào tủ đó ngủ đó).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs308.snc4/40755_116742878387603_100001556743448_114960_5801337_n.jpg" width="647" height="485"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;Đường vào nhà trọ (Ảnh: Nina)&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs448.ash2/72163_160301200658148_100000348085579_374660_6880968_n.jpg" width="595" height="356"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;Phòng ăn (Ảnh: Liviu)&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs371.ash2/64940_160300907324844_100000348085579_374659_1031116_n.jpg" width="508" height="304"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;Hành lang (Ảnh: Liviu)&lt;br/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs256.snc4/40120_486374483803_515098803_6881868_3701216_n.jpg" width="600" height="450"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;Nội thất căn phòng (Ảnh: Pang)&lt;br/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs777.snc4/67697_1659940463571_1388964266_1758375_2563469_n.jpg" width="592" height="444"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;Cửa sổ nhìn ra rừng cây, cửa sổ làm bằng giấy đấy nhé  :)&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs777.snc4/67697_1659940543573_1388964266_1758377_1494523_n.jpg" width="587" height="440"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;Phòng ăn chính&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs782.snc4/66258_1539044889408_1633471741_1295451_2391279_n.jpg" width="479" height="359"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;Kanpai!!!!(cụng ly)&lt;br/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs406.ash2/68488_1659967424245_1388964266_1758388_4395277_n.jpg" width="664" height="498"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;Kết quả của rượu sake và bia&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs406.ash2/68488_1659967464246_1388964266_1758389_3724004_n.jpg" width="492" height="369"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;yaya yay&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs892.snc4/72554_1539046049437_1633471741_1295462_734449_n.jpg" width="432" height="324"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;Mình cũng không đỡ nỗi :))&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;Sau khi nhãy múa xong, mọi người ngồi thành vòng tròn, tự giới thiệu về quốc gia của mình, nói chuyện phím, đến 2 giờ sáng  mới ngủ. Sáng hôm sau, mấy bạn Trung Quốc gọi dậy lúc 6h để đi đến vườn đá (Stone garden), nơi có một tảng đá to. Điều đặc biệt không phải là ở tảng đá, điều đặc biệt là tự mình trải nghiệm cảm giác đi đường núi vào lúc sáng sớm, vừa nghe tiếng chim hót, vừa hít được không khí gần như không vướng chụt bụi ô nhiễm nào ở trên núi, có băng qua một đoạn rừng cây bạt ngàn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs796.snc4/67638_1659977424495_1388964266_1758408_5389327_n.jpg" width="526" height="394"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://img843.imageshack.us/img843/7411/dscf8303.jpg" width="672" height="504"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://img203.imageshack.us/img203/3821/dscf8307.jpg" width="506" height="674"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;Đây là tảng đá to&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;Trên đỉnh có hai pho tượng&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs908.snc4/72163_160301210658147_100000348085579_374662_861820_n.jpg"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;Ảnh: Liviu&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs448.ash2/72163_160301217324813_100000348085579_374664_6090516_n.jpg"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;em&gt;Ảnh: Liviu&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;Cảm giác leo núi sáng sớm thật thú vị, thậm chí khi mà mình thở ra khói cũng thấy nóng trong người, đường núi buổi sáng vừa nghe tiếng suối chảy, vừa nghe tiếng chim hót và hít thở bầu không khí mát lạnh. Đúng là thiên nhiên có nét mê hoặc đến kỳ lạ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs823.snc4/68380_1659812380369_1388964266_1758098_8016031_n.jpg" width="517" height="453"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;Rời núi Mitake vào buổi sáng, xe tiếp tục đưa mình đến hồ Okutama, một hồ nước vĩ đại, là một trong những nguồn cung cấp nước cho thành phố.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;Phần tiếp theo: Đi qua cầu phao&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="t_nihongo_kanji" xml:lang="ja" lang="ja"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span class="t_nihongo_comma"&gt;,&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/1350421497</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/1350421497</guid><pubDate>Tue, 19 Oct 2010 19:01:11 +0900</pubDate></item><item><title>Dã ngoại cuối tuần: Xưởng rượu sake Ishikawa, núi Mitake và hồ Okutama</title><description>&lt;p&gt;&lt;img src="http://images.travelpod.com/tw_slides/ta00/9b7/654/former-sake-brewery-in-magome-nagano.jpg" width="433" height="325"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Xưởng rượu Ishikawa&lt;/em&gt; (石川酒造-いしかわ　しゅぞう)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;PHẦN 1: XƯỞNG RƯỢU ISHIKAWA&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Xưởng rượu sản xuất dưới dạng cha truyền con nối, gia đình Ishikawa này sống ở Tokyo được 400 năm, và chủ của xưỡng rượu bây giờ là Yahachiro Ishikawa, thế hệ thứ 17 của gia đình.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Xưỡng rượu này có những kiến trúc cổ hơn 100 năm, nơi đây họ đã chưng cất được rượu sake Tamajiman (多磨自慢) nổi tiếng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs776.snc4/67638_1659977264491_1388964266_1758404_5476874_n.jpg" width="504" height="378"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Một chai Tamajiman&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Bước vào trong đền, là những dây chuyền sản xuất rượu sake mang tính truyefn thống, và có cả vẻ đẹp của những kiến trúc Nhật Bản cổ đại, một khu vườn đậm chất Nhật Bản và một mùi rượu sake đặc trưng luôn phản phất.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs834.snc4/69396_1659706257716_1388964266_1757894_4586014_n.jpg" width="476" height="357"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Đón chào khách là một thùng rượu truyền thống (mô hình), dòng chữ ở trên là Tamajiman (ai học tiếng Trung thì biết nó là chữ Đa Má Tự Mạn).&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs779.snc4/65940_1659706617725_1388964266_1757896_7809248_n.jpg" width="511" height="383"/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Bước vào khu nhà là một dòng suối nhỏ lượn lờ, bên bờ có một Thần xã nhỏ và một bia đá ghi chữ Hán.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs405.ash2/68300_1659707337743_1388964266_1757902_5418115_n.jpg" width="435" height="326"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Bên trong xưởng sản xuất&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs026.snc4/33639_1659707217740_1388964266_1757901_930448_n.jpg" width="558" height="418"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Đang giải thích về xưởng rượu&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs882.snc4/71553_1659708257766_1388964266_1757909_5225261_n.jpg" width="432" height="324"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Dòng nước chảy ra từ ống tre, nước này dùng để tạo ra rượu sake Tamajiman.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Rượu sake được tạo ra từ gạo và nước. Gạo có ngon, nước có ngọt thì Sake mới có giá trị. Tương truyền rằng, rượu Sake là đứa con của sự kết hợp giữa Daikokuten-thần gạo và Benzaiten-nữ thần nước. Điều này chứng tỏ rằng, rượu sake với người Nhật không chỉ là một loại rượu bình thường, mà nó còn ẩn chứa tinh thần và tâm linh của người Nhật.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs783.snc4/66325_1659708057761_1388964266_1757908_5508099_n.jpg" width="476" height="357"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Nhà trưng bày và bán sản phẩm&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs388.ash2/66652_1539039009261_1633471741_1295397_704888_n.jpg" width="466" height="349"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Nếm chút Tamajiman&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ở đây có một khu vườn truyền thống Nhật rất đẹp, ông chủ bảo rằng khu vườn này từng được dùng để làm bổi cảnh phim cổ trang Nhật Bản.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs902.snc4/71591_1659708737778_1388964266_1757912_56726_n.jpg" width="498" height="664"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Lối vào khu vườn&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs382.ash2/66090_1659708857781_1388964266_1757913_2752463_n.jpg" width="540" height="720"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Khu vườn&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs769.snc4/66936_1659709137788_1388964266_1757916_4833190_n.jpg" width="442" height="331"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Enjoy không khí tuyệt vời!!!&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ngoài ra ở đây còn sản xuất cả bia, &amp;#8220;Tama no Megumi&amp;#8221; (多磨の恵） là loại bia rất nổi tiếng của xưởng sản xuất này. Theo lời của nhà xưởng thì mùa hè, bia không đủ để bán, ngoài ra bia còn được Huy Chương Vàng cuộc thi Japan Beer Grand Pix 2000. Bia được làm cùng nguồn nước với rượu sake Tamajiman.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://2.bp.blogspot.com/_gGQrSqCval8/SzeD8TO_E7I/AAAAAAAAATE/LKryu6aoO4U/s320/20091226(002).jpg" width="320" height="240"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Bia Tama no Megumi&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Rời xưởng rượu, mình được thiết đãi ở một nhà hàng cũng rất Nhật&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs004.ash2/33550_1659709617800_1388964266_1757919_6199025_n.jpg" width="448" height="336"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs405.ash2/68390_1659709737803_1388964266_1757920_1141774_n.jpg" width="534" height="400"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs808.snc4/68805_1659710137813_1388964266_1757922_577765_n.jpg" width="456" height="342"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Cơm và Tempura&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs776.snc4/67642_1659710257816_1388964266_1757923_3528353_n.jpg" width="452" height="339"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Dưa chua là một phần ko thể thiếu của các món ăn Nhật&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;br/&gt;Điểm hấp dẫn của xưởng sản xuất rượu sake Ishigawa là ở chỗ vừa mang tính chất truyền thống (kiến trúc, vườn tược, những công trình lên đến cả trăm tuổi, công thức gia truyền), vừa mang tính chất hiện đại (sản xuất rượu bia theo hướng công nghiệp). Có thể nói đây là một hình ảnh đặc trưng cho nước Nhật Bản hiện nay, vừa cổ kính, vừa hiện đại.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Phần tiếp theo: Đường lên núi Mitake&lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/1343063683</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/1343063683</guid><pubDate>Mon, 18 Oct 2010 19:22:00 +0900</pubDate></item><item><title>Nukihosai-The shrine ceremony of rice harvesting (Lễ hội gặt lúa dân thần Shintou)</title><description>&lt;p&gt;Đây là lễ hội của những người theo Thần Đạo (Shintou&amp;#160;: 神道), là tín ngưỡng và tôn giáo của người Nhật.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Lễ hội này đại khái là cảm tạ thần linh vì đã cho một vụ mùa thành công. Đầu tiên sẽ có tốp người mặc đồ lễ, tạ ơn thần, rồi uống một ngụm rượu sake, sau đó là nghĩ lễ xuống ruộng gặt lúa (tượng trưng).&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mình đến lễ hội sáng nay, được diễn ra đâu đó ở Fuchu (Tokyo), tiếc là máy ảnh quên đem thẻ nhớ nên không chụp được gì, chỉ copy từ những người bạn khác.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sáng nay dù trời mưa, thời tiết có lạnh hơn bình thường nhưng mọi người vẫn có mặt đầy đủ, vào làng làm lễ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img443.imageshack.us/img443/5727/dsc02975n.jpg" width="425" height="318"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Chuẩn bị vào làng làm lễ. Có anh bạn Hàn Quốc (mặc áo ca-rô, mời mình cái internation dinner lunch)&lt;/em&gt;.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Vào trong thay đồ, mỗi người được mặc trang phục truyền thống của Thần Đạo, đồ trắng và đồ đen (đồ đen dành cho Priest, chắc là thầy cúng hay sao sao đó). Nam nữ đồ khác nhau. Vào thay đồ mấy chị Nhật Bản vừa xinh vừa hiền, nói chuyện lại rất nhẹ nhàng. Nghĩ là phụ nữ Nhật truyền thống chắc là như vậy :) Rất nice.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img241.imageshack.us/img241/2030/dsc02979b.jpg" width="460" height="344"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Đồ truyền thống của nữ, chị cầm dù là người Nhật, ngồi kế mình, khi nhận rượu thấy mình hít hít, chị í bảo là &amp;#8220;sake desu&amp;#8221; (rượu sake đấy em), mình nói ngon quá, chị í cười toe toét ^^&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Bắt đầu làm lễ&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img52.imageshack.us/img52/2268/dsc02987v.jpg" width="396" height="296"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ông chủ buổi lễ đọc thần chú, thỉnh thoảng lại rú rú lên, làm cho không khí rất bí ẩn, còn người ngồi dưới thỉnh thoảng lại đứng lên, cuối đầu chào, rồi ngồi xuống, rồi đứng lên, rồi chào, vỗ tay, ngồi xuống&amp;#8230;.Sau đó mỗi người được phát một chén rượu sake (như chén nước mắm), uống vào là nóng người ngay. Trời lạnh uống sake vào thiệt đã. Bắt đầu thấy thèm rượu sake rồi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img718.imageshack.us/img718/40/dsc02989nw.jpg" width="423" height="317"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Đồ cúng thần, cái tờ giấy xếp gấp gấp ở phía trên thường hay thấy ở các Thần xã (jinja:神社)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/d/d1/Shinto_shrine.PNG" width="362" height="271"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Một thần xã (jinja)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sau khi làm lễ xong, mọi người ra phía sau, có những thưở ruộng đã chín vàng sẵn, họ đã rút nước hết, chờ gặt. Mỗi người làm lễ được phát 1 lưỡi liềm, có cột 2&amp;#160;sợi dây đỏ và trắng, bện vào nhau, cột thành 1 vòng tròn quanh cán liềm. Theo lời một người bạn Nhật thì dây màu trắng và màu đỏ mang điềm lành, trong đám cưỡi cũng có thấy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img3.imageshack.us/img3/7869/dsc02990l.jpg" width="363" height="483"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Phía sau là cánh đồng lúa, mình hy vọng trang phục có đôi xỏ ngón guốc gỗ của họ nhưng lại ko có, mang giày của mình xuống ruộng đen thui.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img181.imageshack.us/img181/4910/dsc02995x.jpg" width="463" height="347"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Thấy vậy chứ không có ai là người Nhật cả&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sau khi làm lễ xong, mọi người xuống ruộng, thu hoạch lúa (tượng trưng). Hôm nay không hiểu sao mọi người đều rủ nhau mang giày trắng, bạn Thái Lan thậm chí còn mang giày vải nữa, bước xuống xìn thì khỏi nói, đôi giày vừa xinh vừa thơm.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img246.imageshack.us/img246/8607/dsc02997.jpg" width="434" height="325"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Cái lưỡi liềm bén kinh, lúc ngồi xuống cắt có anh áo cam lại chỉ chỉ, chỉ sợ cắt zăng ngón tay của ổng.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img220.imageshack.us/img220/5309/dsc02998i.jpg" width="367" height="489"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Sao bác nhìn thẫn thờ thế? Ogenki desu ka (bác khỏe hông)?&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Lúc về lại kí túc xá bên Fuchu, được đãi tiệc đứng, ăn món ăn Nhật. Món Nhật thì khỏi phải nói rồi, ngon không thể tả. Không hiểu sao trưa nay mình không thể nào ngừng ăn được. Chỉ sợ khi ăn đồ sống vào thì bao tử lạ món, có khi đau bụng cũng nên.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img253.imageshack.us/img253/3619/dsc02999j.jpg" width="386" height="514"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Nhìn cưỡng nỗi không chứ?&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;SỤpppppppppp, nhìn lại vẫn còn thèm. Mỗi món đều là đồ sống hết, nhưng có đều dưới lớp thịt sống là cơm nấm, và có wasabi ở giữa. Ăn vào thì không thể chê rồi, siêu ngon, siêu bổ nữa. Chị Brazil nói là, người tiền nhiệm của chị í, ở Nhật sau 1 năm đã tăng 9kg.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img521.imageshack.us/img521/9979/dsc03000l.jpg" width="415" height="311"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Đồ sống rất ngon, nhưng đồ chín của người Nhật cũng ngon rất rất. Trà cũng ngon. Nói chung bữa cơm không-chê-vào-đâu-được. Lúc này như sống ở thiên đường vậy. Chìm trong một biển đồ ăn mà bạn không biết nên ăn món nào, cái nào cũng đã.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img819.imageshack.us/img819/1440/dsc03001q.jpg" width="387" height="290"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Một bữa tiệc đứng rất đông vui, căn phòng cứ ồn ồn cả lên :) Trong hình mình đang chen lấn để gấp đồ ăn ^^ Nhìn cái áo có cờ Nhật là biết rồi ha. Chỉ tội cho bạn Nga ăn chay, đứng dòm mọi người thôi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chiều đổ bộ lại Akiahabara (&lt;span id="search"&gt;秋葉原: Thu Diệp Nguyên), một thành phố rất nổi tiếng về shopping giá hời. Đủ mọi thứ. Từ đồ công nghệ đến văn hóa phẩm xxx. Sẽ post sau, sau khi ghé Akiahabara 1 lần nữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs245.snc4/39593_1648949988816_1388964266_1736351_7436503_n.jpg" width="329" height="438"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Ở Akihabara có nhiều cô gái như thế này &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&amp;#8220;Productive day&amp;#8221; là danh từ cho ngày hôm nay. Mọi thứ diễn ra rất nhanh nhưng học được rất nhiều. Về thần đạo, về món ăn Nhật, mở thêm mối quan hệ, về Akihabra (nên google địa danh này). Một ngày dù mệt mỏi nhưng vô cùng đáng giá.&lt;em&gt;&lt;br/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/1276140041</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/1276140041</guid><pubDate>Sat, 09 Oct 2010 23:29:00 +0900</pubDate></item><item><title>Những ngày đầu ở Nhật</title><description>&lt;p&gt;Trải qua hơn 5 tiếng bay đêm, mình hầu như không ngủ được tí gì, có một bác người kế bên cứ hết nghe nhạc, đọc sách đến coi phim, đèn ghế máy bay của ổng lúc nào cũng mở, cộng thêm việc cái bụng nhói nhói làm mình không tài nào chợp mắt được. Khoảng gần sáng ngủ được tí thì bị đánh thức bởi ánh nắng rọi thẳng vào mặt. &amp;#8220;Mình đã đến Nhật!&amp;#8221;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img alt="Trên vùng trời Nhật" src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs374.ash2/65221_1643502452631_1388964266_1726818_4326450_n.jpg" width="393" height="294"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Đến sân bay tầm 7g30&amp;#160;sáng, làm thủ tục nhập cảnh, gọi điện, gần 1 tiếng sau mới xong toàn bộ. Mình có một cuộc hẹn với mấy bạn cùng lớp ở sân bay, đợi nhau để cùng nhau đến khu Shinjuku. Hẹn 9g00 đợi mòn mỏi 10g mới gặp được. Cuối cùng phải đợi hơn 11g trưa mới gặp đầy đủ&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs752.snc4/65221_1643502572634_1388964266_1726821_5092806_n.jpg" width="468" height="351"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Từ trái qua: Thái Lan, Nga, Romania, Indonosia, &amp;#8230;.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Bắt xe buýt vào Shinjuku (một khu mua bán sầm uất của Tokyo) đường vào Tokyo thật sự thú vị.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ấn tượng lớn nhất khi đi từ sân bay về Shinjuku là có thành phố mặc dù rất lớn nhưng hệ thống sông ngòi, ao hồ và cây xanh rất nhiều, nhìn rất mát, rất đã.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs732.snc4/65221_1643502852641_1388964266_1726828_2505058_n.jpg" width="459" height="344"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Một &amp;#8220;love hotel&amp;#8221;, theo lời Motozawa-sama thì trong phòng có rất nhiều &amp;#8220;trang thiết bị quan trọng&amp;#8221;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs374.ash2/65221_1643503532658_1388964266_1726845_6145363_n.jpg" width="467" height="350"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Đầy cây với cây&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs752.snc4/65221_1643503612660_1388964266_1726847_7614124_n.jpg" width="483" height="362"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Nhìn thiệt đã&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs732.snc4/65221_1643503772664_1388964266_1726851_2863749_n.jpg" width="468" height="351"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Phía trên là đường, phía dưới là hồ&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs732.snc4/65221_1643503892667_1388964266_1726854_5378674_n.jpg" width="468" height="351"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Trên cao nhìn xuống&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Vào đến khu Koganei, được một tốp sinh viên Nhật dẫn đi đến nhà ga, bắt xe điện về trường. Sinh viên Nhật rất nhiệt tình, chỉ bảo mọi thứ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs752.snc4/65221_1643504452681_1388964266_1726868_7551624_n.jpg" width="468" height="351"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Đang chỉ cách mua vé&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs752.snc4/65221_1643504572684_1388964266_1726871_265574_n.jpg" width="378" height="283"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Trên nhà ga&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs732.snc4/65221_1643504612685_1388964266_1726872_2626399_n.jpg" width="487" height="365"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Trên xe&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs732.snc4/65221_1643505292702_1388964266_1726888_5765124_n.jpg" width="465" height="348"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Đôi khi những bảng tuyến đường không ghi bằng Alphabet mà ghi toàn bộ bằng tiếng Nhật, nhân viên lại ít nói tiếng ANh cho nên cũng có chút rắc rối.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Về đến trường, nhận phòng, lúc này đói meo (chỉ ăn suất ăn nhẹ lúc khoảng 3g trên máy bay, đến 7g tối mới ăn tối).&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Phòng tuy nhỏ, nhưng cách bày trí không gian rất tuyệt, ở đâu cũng có thể làm tủ được, đồ đạc có thể cất vừa vào mọi khoảng không gian còn trống.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Từ phòng nhìn ra balcony buổi sáng rất đẹp, nắng Nhật mùa nay vàng nhẹ, mấy cái cây, cảnh tượng, nhìn y hệt như trong mấy bộ phim Nhật.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://media.tumblr.com/tumblr_l9wquc4knt1qdpl8a.jpg" width="516" height="386"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Từ Balcony nhìn ra&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img412.imageshack.us/img412/2707/dscf1404.jpg" width="499" height="373"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Bàn học, tủ quần áo, tủ sách&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img710.imageshack.us/img710/4769/dscf1405u.jpg" width="382" height="508"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Nệm, drap, mền, gối, áo gối&amp;#8230; phải tự mua, cũng may là lấy đồ cũ xài, không thì không biết tiền đâu mua (có gối, drap, áo gối là mua mới)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img411.imageshack.us/img411/1715/dscf1410n.jpg" width="440" height="585"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Tủ sách&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img338.imageshack.us/img338/9694/dscf1406hw.jpg" width="483" height="362"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Bếp&lt;/em&gt;, &lt;em&gt;ko có gas nên xài bếp điện&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img39.imageshack.us/img39/9694/dscf1408h.jpg" width="403" height="302"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;100 yên đấy, 23k&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img842.imageshack.us/img842/3339/dscf1409.jpg" width="487" height="365"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Tủ dưới bồn rửa chén&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Phòng không có nhà tắm, chỉ có độc một cái toilet trong phòng. Mỗi lần đi tắm ở nhà tắm công cộng, 100 yen cho 7 phút (100 yen = 23.000vnd), về khoảng này thì, không vui tí nào&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Toilet có bồn rửa tay đặt ở trên, khi dội xong nước mới được bơm vào sẽ được xả ra bồn rửa tay, rửa tay xong nước đó sẽ được tận dụng để tiếp tục làm nước dội.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img21.imageshack.us/img21/2826/dscf1412o.jpg" width="313" height="417"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img src="http://img808.imageshack.us/img808/6245/dscf1413.jpg" width="402" height="301"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;Dội xong nước mới sẽ được dùng rửa tay, sau đó được tận dụng để làm nước dội tiếp&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Internet thì 2940 yen cho 1 tháng (695k), nếu so với VN thì không rẻ tí nào. Đường truyền 100Mps share chung cho 5 người dùng. Dùng mạng Lan, phải đăng ký Physical Address của máy, cho nên mỗi lần đăng ký chỉ có thể một máy dùng được mà thôi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhìn chung cũng khá hài lòng với căn phòng như vậy, mọi thứ có vẻ ổn cho cuộc sống 1&amp;#160;mình. Nghĩ lại có khi với căn phòng nhỏ như thế này có khi lại hay. Học được cách tận dụng không gian và sắp xếp đồ đạc ngăn nấp. Bước đầu ở nước Nhật :)&lt;/p&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/1261128365</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/1261128365</guid><pubDate>Thu, 07 Oct 2010 16:03:00 +0900</pubDate></item><item><title>Photo</title><description>&lt;img src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_l93ivluvr01qdk8wuo1_r1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;</description><link>http://minhho.tumblr.com/post/1161128088</link><guid>http://minhho.tumblr.com/post/1161128088</guid><pubDate>Tue, 21 Sep 2010 21:04:00 +0900</pubDate></item></channel></rss>
